1 1 1 1 1 1 1 1 1 1 Rating 5.00 (1 Vote)
Created: Friday, 04-09-2015

Cha mẹ tôi mất sớm, từ nhỏ tôi đã sống với bà nội, bà lo cho tôi ăn học và thành tài cho đến ngày hôm nay, tôi biết ơn bà nhiều lắm. Tôi đã may mắn hơn so với bao bạn khác là học xong và kiếm được việc làm luôn ở thành phố. Công việc tuy nay đây mai đó, nhưng chế độ lương thưởng khá cao nên sau một năm tôi đã tự lập được cuộc sống cho mình, lo kinh tế phụng dưỡng bà về già để bà không phải thiếu gì. Tôi tự hào về điều đó. Nhưng niềm tự hào của tôi không được lâu khi ngày đang công tác trong Sài gòn nhận được điện báo về bà tôi đã mất sau một lần lên cơn đau tim. Tim tôi như thắt lại, điên dại bắt xe ngay về bên bà mà lòng không khỏi xót xa và ân hận vì sự vô tâm đáng trách của mình đã mất đi người bà tôi yêu quý mãi mãi.

Tôi có tiền nên đã lo hậu sự cho bà rất chu đáo, từ cúng ma chay cho đến mời mọc trả ơn nghĩa làng nước. Dưới ánh mắt của làng xóm láng giềng tôi luôn là đứa cháu mẫu mực, hiếu thảo và thương yêu bà, tuy nhiên sau khi chuyện của chị Tâm (hàng xóm kế bên ở với bà) kể lại tôi mới thấy mình đáng trách thế nào, chị nói: “Em đi làm xa bà nhớ em lắm, chiều chiều hay ra trước hiên ngồi nhớ em rồi chảy nước mắt. Có nhiều hôm chị qua thấy bà than mệt, khó thở, đôi lúc lên cơn đau tức ở ngực… chị có nói bà đi khám mà bà không chịu. Bà kêu không sao, chắc do cảm giác bồn chồn trông ngóng em về nên tim nó nhói vậy thôi, chứ bà có bệnh gì đâu mà đi khám. Thằng Minh nó mà về chơi với bà là bà khỏe ngay thôi… nào ngờ hôm đó khi chị sang chơi với bà thì thấy bà nằm bất động trên hiên, hô hoán mọi người đưa bà đi bệnh viện thì các bác sĩ kêu không cứu được nữa vì quá muộn. Cơn nhồi máu cơ tim cấp đã lấy đi tính mạng của bà cách đó nửa giờ rồi”. Nghe đến đó nước mắt tôi không ngừng rơi và ân hận.

Cha mẹ mất sớm, bà là nơi tương tựa chính của tôi, giờ nghĩ lại sao thấy mình đáng trách quá. Cả một đời bà tần tảo nuôi tôi, lo cho tôi từ miếng ăn, giấc ngủ cho đến những đồng học phí góp nhặt từ tiền bán rau, bán gà bà dành dụm được, những chỉ mong tôi ăn học thành tài có kiến thức để lo cho mình khi bà nằm xuống. Giờ đây, khi tôi đã có mọi thứ trong tay, chưa lo cho bà được bao nhiêu thì bà đã xa tôi mất rồi.

ba-toi

Bà tôi - gánh nặng một đời vì con cháu

Hơn một năm nay tôi ra trường và đi làm, vì đặc thù công việc là kỹ sư cầu đường công tác nay đây mai đó nhiều nên tôi không về thăm bà, khi có bạn về quê tôi chỉ biết gửi tiền cho bà về bà phụng dưỡng tuổi già, thích ăn gì, uống gì thì bà mua. Bản thân tôi cứ nghĩ như vậy là mình đã làm tròn chữ “hiếu” với bà ở cương vị là một đứa cháu.

Đến hôm nay tôi mới thấy thấm, tuổi già không chỉ có tiền là đủ, mà họ cần phải có sự quan tâm, chăm sóc của con cháu ở bên, bởi về già là cô quạnh lắm, đau ốm bệnh tật không có người chăm sóc, đến những biểu hiện của cơn đau tim tìm đến nếu như không có ai bên cạnh thì ai lo đây. Và hậu quả cho sự vô tâm này tôi đã mãi mãi mất đi người bà mà tôi yêu quý nhất chỉ vì một cơn đau tim bất chợt tìm đến. Học cao để làm gì, nhiều tiền để làm gì… ngay cả lý do bà mất vì một cơn đau tìm mà mày cũng không thể làm gì được cho bà thì cũng vứt đi.  

Hơn một năm qua, tôi vẫn hay điện về cho bà, nhưng chỉ hỏi bà khỏe không? Còn tiền không là tôi gửi về. Nhưng chưa một lần tôi hỏi bà lớn tuổi rồi có hay bị đau ốm gì không? Cảm thấy trong người thế nào? Bị bệnh gì .. để tôi mua thuốc gửi về cho bà uống, để tôi có thể dùng kiến thức của mình ăn học được mà dặn dò bà ăn uống sao cho hợp lý, bị đau tim thì nên ăn nhiều rau xanh củ quả, hay hạn chế những thực phẩm nhiều chất đạm từ động vật… tôi chưa một lần làm được như thế. Mặc dù vẫn biết ngày trước bố tôi mất cũng vì một cơn đau tim hành hạ suốt cả mấy năm.

 ba-toi

Tôi ân hận đã để bà mất vì cơn đau tim

Chưa bao giờ tôi cảm thấy cô đơn như thế này, thế mới biết cảm giác đáng sợ mà bà phải chịu đựng bấy lâu nay, chính nó đã làm cho bệnh đau tim của bà ngày càng thêm trầm trọng, và cộng với sự vô tâm của mình đã gián tiếp lấy đi mạng sống của bà. Chưa bao giờ tôi thấy sợ bệnh tim như hôm nay,chính nó đã cướp đi người cha, người bà tôi thương yêu, tim tôi đau nhói và thắt lại vì thấy thấm thía những cơn đau mà bà đã phải chịu đựng một mình.

Ở đất thành phố, cùng trang lứa với tôi bạn bè bên ngành y dược khá nhiều, từ y sỹ, bác sĩ cho đến dược sĩ…Những loại thảo dược từ thiên nhiên giúp phòng ngừa và hỗ trợ điều trị bệnh đau tim, đau thắt ngực, bệnh mạch vành đâu phải khó để mua. Vậy mà giờ đây, chính tôi! Đã không thể cứu được bà chỉ vì cơn đau tim. Nếu như tôi quan tâm đến bà thêm chút nữa, nếu như tôi biết bà đang mang trong mình căn bệnh đau tim quái ác thì tôi có thể đã mua thực phẩm chức năng Vương Tâm Thống chuyên điều trị bệnh mạch vành, xơ vữa động mạch, làm giảm triệu chứng đau thắt ngực… gửi về để bà có thể mãi bên tôi cho cho đến cuối cuộc đời.

Giá như tôi biết mình cần quan tâm với bà hơn như thế nào, giá như tôi biết chính TPCN Vương Tâm Thống – loại thảo dược có thể giúp bà chữa khỏi được bệnh đau tim như bao người khác đã từng khỏi… Thì cảm giác ân hận, ray rứt không đeo bám tôi suốt cho đến ngày hôm nay. Bà ơi… cháu đã vô tâm với bà nhiều quá. Cháu xin lỗi bà.

Việt Hà 

Tag:

Add comment



Security code Refresh

Video

  • dQiYBU0wEy0 Vương Tâm Thống - Giúp làm giảm tình trạng đau tim, đau thắt ngực
  • vY3AoG9A6E4 GS Phạm Gia Khải: Tư vấn về bệnh tim mạch
  • 49r09Rqiy6o Giao lưu trực tuyến :Phòng và điều trị bệnh mạch vành
  • lH-kPRy2FdU Bác Chu Xuân Nghề chữa khỏi bệnh tim nhờ sản phẩm Vương Tâm Thống